Mám někdy pocit, že pokud nejste mezi Vietnamci internista, praktik nebo chirurg, jste tak trochu neviditelní. I já jsem dlouho přemýšlela, jestli nejít touto cestou a mít přístup k prevenci, očkování, dělat něco, co se "uplatní". Ale pořád jsem cítila, že tím nevyjadřuju sama sebe. Na střední jsem byla hodně umělecká duše, chtěla jsem tvořit. Na medicíně se to ve mně zlomilo – ocitla jsem se v rigidním systému. Ale v dermatovenerologii jsem nakonec našla obor, který mi dává smysl. Kombinuje medicínu, péči i estetiku. Umožňuje mi tvořit, i když jiným způsobem. A věřím, že si ke mně najdou cestu ti, kteří hledají stejný přístup – citlivý, uvědomělý a s respektem k jedinečnosti každého člověka.
Đôi khi mình có cảm giác rằng nếu không làm bác sĩ nội, bác sĩ gia đình hay bác sĩ phẫu thuật, thì trong cộng đồng người Việt, bạn như thể “vô hình”. Chính mình cũng từng suy nghĩ rất nhiều: có nên đi theo con đường đó, tiếp cận mảng dự phòng, tiêm chủng, làm những gì được cho là “thực tế”? Nhưng sâu bên trong, mình thấy như không đúng với bản chất con người mình. Hồi cấp ba, mình là một người rất yêu nghệ thuật, mình muốn được sáng tạo. Nhưng khi vào trường y, mình như bị đẩy vào một hệ thống cứng nhắc, có phần bó buộc. Phải đến khi đến với chuyên khoa da liễu – hoa liễu, mình mới tìm thấy hướng đi thật sự có ý nghĩa. Đây là ngành kết hợp giữa y học, chăm sóc con người và yếu tố thẩm mỹ. Nó cho phép mình được sáng tạo, mặc dù theo một cách khác. Mình tin rằng những ai đang tìm kiếm sự chữa lành nhẹ nhàng và phù hợp với chính mình, sẽ có lúc đến với mình.
Sometimes I feel that if you’re not an internist, general practitioner, or surgeon among the Vietnamese community, you’re somewhat invisible. For a long time, I considered taking that path. Having access to prevention, vaccinations, doing something “practical.” But I always felt that it wouldn’t truly express who I am. In high school, I was very much an artistic soul. I wanted to create. At medical school, that changed. I found myself in a rigid system. But in dermatovenereology, I eventually found a field that makes sense to me. It combines medicine, care, and aesthetics. It allows me to create, although in a different way. And I believe that those who seek the same approach, sensitive, conscious, and respectful of each person’s uniqueness will find their way to me.